Kinh nghiệm du lịch

Nhật ký du lịch Tây Tạng - Nepal 17 ngày (Phần 7)

Thực sự chuyến hành trình này quá nhanh, mới đó mà đã đến ngày thứ 13, 14. Chuyến đi vào những ngày này là những điểm du lịch gần với Nepal hơn. Du lịch Kathmandu, Nepal và những nơi tuyệt vời xung quanh đó.

Ngày 13: Everest Base camp - Nyalam - Zhangmu

Dậy sớm, dựng mấy bạn phục vụ dậy để xin 2 phích nước nóng. Chắc các bạn này bực lắm. Một mình dò dẫm để chờ bình minh lên. Ngoài trời khá lạnh, sương đêm tạo thành lớp băng mỏng trên mọi vật. Mấy bạn khách cắm trại ngủ ngoài trời vẫn đang ngủ. Chậm dãi đi bộ, dựng máy và ngồi chờ mặt trời lên. Thực ra muốn làm nhanh cũng không được. Ở độ cao này 1 bước chân có lẽ bằng cả 100 bước ở nhà. Nơi tôi đang đứng núi bao vây xung quanh, mặt trời sẽ lên chếch bên trái chiếu sáng Everest, bình minh Everest nhìn từ đây không đẹp bằng hoàng hôn. 

Một lúc sau đồng chí vợ cũng lò dò đi ra, chụp tự sướng vài kiểu trước khi quay lại ăn sáng. Chỉ có một lúc ngoài trời mà cái balo của tôi đã kịp phủ một lớp băng mỏng rồi. Vào đến sân nhà nghỉ thấy Wang đang cạo băng trên kính xe.

Ăn sáng nhanh rồi lên đường, lại phải quay lại con đường kinh khủng ngày hôm qua. Trước khi đi cũng không quên chụp vài kiểu ảnh cả đoàn với Everest phía sau.

Đường trở lại dường như nhẹ nhàng hơn,ra đến đường cao tốc, tiếp tục hướng về phía dãy núi cao trước mặt. Ngày hôm nay chúng tôi sẽ vượt qua Hymalaya. Vượt qua mấy đỉnh đèo, càng đi chúng tôi càng lên cao. Đoạn đường tiếp theo chúng tôi chạy qua dãy Hymalaya, không có nhiều đường đèo nhưng chúng tôi đang ở trên độ cao khoảng 4500m, địa hình tương đối bằng phẳng. Thi thoảng gặp mấy thanh niên Trung Quốc đang gò mình đạp xe leo dốc, mọi người lại thấy khâm phục sức khỏe, sự bền bỉ và ý trí của họ. Họ thường đi thành từng nhóm nhỏ, cũng có khi thấy chỉ 1 người đơn độc. Trên mọi con đường mà chúng tôi đã đi qua trên đất Tibet, ngoại trừ đoạn đường tắt hoang vắng từ Nyingchi sang Tsedang, ở đâu chúng tôi cũng thấy hình ảnh này.Trước khi đi Tibet mấy anh em cũng tổ chức đạp xe tập thể lực, tuy nhiên sau gần 2 tuần trên đây, đi bộ vẫn còn khó khăn thì đạp xe vượt đèo là chuyện ngoài khả năng của chúng tôi.

Trên đoạn đường này chúng tôi phải dừng lại 1 lần, ra khỏi xe và xếp hàng vào trình diện tại một trạm gác của quân đội, xuất trinh Giấy phép và hộ chiếu. Khu vực này gần biên giới, được đặt dưới sự quản lý nghiêm ngặt của quân đội, đó là lý do chúng tôi phải trình diện, không như những trạm gác khác chỉ cần Chungqui vào khai báo và đóng dấu.

Khoảng 3h chiều chúng tôi tới Nyalam, một thị trấn nhỏ. Qua Lonely Planet tôi biết, phía trước là khoảng 50km đường rất đẹp, được cho là đẹp nhất của khu vực này. Đọc trong sách nhưng thực sự không hình dung được nó đẹp thế nào.

Và chúng tôi đã thực sự phải ồ đầy phấn khích khi bắt đầu vào đoạn đường này. Cảnh vật thay đổi một cách đột ngột và không thể nhanh hơn. Chúng tôi đang từ một nơi khô cằn, toàn đồi núi trọc, đá sỏi, không một bóng cây, những đỉnh núi tuyết trắng như vây xung quanh, trời xanh ít mây trắng và nắng chói chang cả ngày. Bỗng nhiên chúng tôi như rơi vào một thế giới khác, một thế giới thần tiên. Con đường nhỏ bám sát vách núi, dưới rất sâu là dòng sông nhỏ, cây cối xanh tươi mát mắt, hai bên là những thác nước tuôn xuống từ trên cao, mây mù càng làm cho khung cảnh thêm thần tiên huyền ảo. Chúng tôi biết rằng mình đã sang bên kia của dãy Hymalaya. Do dãy núi cao ngăn hơi nước nên bên này mây mù và nhiều mưa, đặc biệt mùa này bắt đầu vào mùa mưa, nhờ đó cây cối xanh tốt. Bên kia không có mưa nên khí hậu khắc nghiệt khô cằn.

Rất tiếc là con đường này hơi nhỏ, chúng tôi không thể dừng lại chụp ảnh hay thư dãn ngắm cảnh được. Chỉ có thể mở cửa để tận hưởng hơi ẩm, hít hà hơi nước tươi mát vào sâu trong người. Sau gần 2 tuần sống trong vùng không khí khô cằn, cảm giác này thật sự rất dễ chịu.

Chúng tôi cứ từ từ chạy như vậy hơn 40km, dừng lại một chút tại một trạm gác để xuất trình giấy phép. Chạy tiếp khoảng 8km nữa chúng tôi đến thị trấn biên giới Zhangmu.

Điểm du lịch Zhangmu là một thị trấn nhỏ giáp biên giới với Nepal, hầu hết du khách trước khi sang điểm du lịch Nepal sẽ dừng lại tại đây. Thị trấn trên núi này với những ngôi nhà được xây dựng dọc hai bên đường chính, hầu hết là nhà hàng và khách sạn. Đêm nay chúng tôi sẽ nghỉ tại đây để sáng mai qua biên giới sang Nepal

Đến khách sạn vào khoảng 6h chiều, chúng tôi nhanh chóng thay đồ. Khoảng 7h tối cả đoàn đi ăn tối. Đây là bữa tối cuối cùng trên đất Tibet chúng tôi muốn làm một bữa chia tay Chungqui và Wang hoành tráng một chút.

Trời mưa nhẹ, chúng tôi bắt taxi đi đến một nhà hàng cách khách sạn không quá xa, tuy nhiên khi vào trong thì không thấy khách nào cả. Hơi hoang mang, chúng tôi lại đi ra và quyết định vào một nhà hàng khác đông khách hơn. Cứ đông khách thì đồ ăn sẽ ngon, đó là chân lý rồi.

Bữa tối hôm đó rất ngon. Sau bữa tối, trời tạnh mữa, mọi người đi bộ về khách sạn.

Như cá gặp nước, đêm hôm đó mọi người ngủ rất ngon.

Ngày 14: Zhangmu – Kathmandu

Đổi một ít tiền khi du lịch Nepal, chúng tôi lên xe ra cửa khẩu khoảng 8km. Giống như các cửa khẩu khác, xe tải chở hàng hóa chờ thông quan xếp hàng dài bên đường đi. Giờ ở Nepal chậm hơn ở Trung Quốc 2h15’, chúng tôi đến cửa khẩu nhưng chưa đến giờ làm việc nên phải chờ một lúc lâu.

Chia tay Chungqui và Wang, không quên tặng bạn quyển Lonely Planet đã hứa tặng từ trước. Tại Tibet, sách và Internet bị chặn rất nhiều, rất ít thông tin về thời giới bên ngoài các bạn này có thể tiếp cận được. Chính quyền Trung Quốc sợ người Tạng biết về hoạt động của Daila Lama và trốn theo ông. Hàng năm có khoảng 2000 người Tạng tìm cách trốn sang Ấn Độ đi theo Daila Lama. Với sự giúp đỡ của Ấn Độ, Daila Lama đã xây dựng hầu hết các bản sao của những tu viện chính của Tibet trên đất Ấn Độ để truyển bá phật giáo và văn hóa Tibet.

Cuối cùng thì cũng qua cửa khẩu, tạm biệt Tibet và thực sự mong có ngày quay lại. Thế là chúng tôi đã đi hết khoảng 2735km đường bộ trên đất Tibet trong 11 ngày, vượt qua không biết bao nhiêu đỉnh đèo trên 4000m.

Chúng tôi đi bộ sang đất du lịch Nepal. Biên giới giữa hai nước ở giữa cây cầu sắt Friendship Bridre. Lính gác của hai nước đứng hai bên. Máy ảnh bị cấm sử dụng trên cầu.Chúng tôi đã nhờ điều hành đặt xe từ cửa khẩu về điểm du lịch Kathmandu từ trước, khi sang cửa khẩu sẽ có xe đón.

Cảm giác đầu tiên đặt chân sang đất Nepal là sự bẩn thỉu, lạc hậu, lộn xộn. Được một anh bạn của cậu lái xe chưa biết mặt chỉ đường, chúng tôi đi bộ đến nơi làm thủ tục xin visa và nhập cảnh. Sau một hồi lâu khai form trong một căn phòng lộn xộn đầy người, mất 24$/người, chúng tôi đã có Visa vào Nepal.

Tiếp tục đi bộ một đoạn nữa, chúng tôi đến nơi có nhiều xe đỗ. Anh bạn kia nói xe đang đến. Chờ khoảng 30’, xe đến, cả nhóm 5 người lên một chiếc xe 24 chỗ giống như xe chợ ở Việt Nam ngày xưa.Từ cửa khẩu về đến Kathmandu khoảng 110km. Xe chạy không nhanh được vì đường núi và chất lượng đường nhiều đoạn rất xấu. Tuy nhiên bù lại, phong cảnh tương đối đẹp giống như ngày hôm qua.

Xe chạy qua điểm nhẩy Bungee mà tôi đã biết từ trước khi đi, rất muốn nhẩy một cái, tuy nhiên mọi người trong đoàn không hứng thú lắm nên không muốn cả đoàn phải chờ, tôi đã quyết định không dừng lại. Cho đến giờ thực sự tôi vẫn rất tiếc đã không dừng lại

Buổi trưa dừng ăn tại một nhà hàng nhỏ ven đường. Cơm với cá suối chiên rất ngon,phải vào tận bếp lấy đồ ăn. Ít nhất là ẩm thực của điểm du lịch Nepal cũng có vẻ dễ ăn hơn Tibet.

Khoảng 4h chiều chúng tôi tới điểm du lịch Kathmandu, khách sạn đã được book từ trước qua mạng. Một khách sạn nhỏ tên Nepalaya nằm trong khu phố cổ Thamel. Ấn tượng đầu tiên về Kathmandu là rất đông, bụi bẩn và lộn xộn. Khu vực Thamel được biết đến là trung tâm của khách du lịch bụi với nhiều khách sạn nhỏ, nhiều cửa hàng bán đồ lưu niệm, đồ du lịch, là nơi tập trung của rất nhiều nhãn hiệu đồ outdoor nổi tiếng.

Chúng tôi nhận phòng, tắm gội cho sạch bụi đường, tranh thủ vào FB check in và tung lên vài tấm ảnh cho mọi người ở nhà chết thèm, đã gần 2 tuần không vào FB rồi. Sau đó cả đoàn lại kéo nhau ra phố, lúc này cả đoàn vẫn rất háo hức với điểm du lịch Kathmandu. Chúng tôi đi bộ trên phố, thong thả ghé xem một số cửa hàng bán đồ lưu niệm và đi tìm nhà hàng ăn tối. Cũng đã bắt đầu đói rồi. Bữa tối hôm đó chúng tôi ăn trong một nhà hàng rất đẹp và đồ ăn rất ngon. Mỗi người một suất Beafsteak với bia Tiger, đã gần 2 tuần không được uống bia thực sự rồi, bia Tibet uống như nước lã. Kathmandu không như Tibet, khách du lịch đến từ khắp nơi nên đồ ăn rất phong phú, đủ loại Âu, Ấn Độ, Trung Quốc, Nepal…

Sau bữa tối chúng tôi tự do đi dạo trong khu Thamel trước khi về khách sạn. Độ cao của Kathmandu là 1800m nên Bác Béo  đã tươi tỉnh trở lại, vui vẻ và nhanh nhẹn hơn nhiều so với những ngày ởTibet.Đêm hôm đó mọi người đều ngủ ngon, ấn tượng với Kathmandu đến thời điểm đó chưa quá tệ. (Hết phần 7, còn nữa)

0913 339 339