Kinh nghiệm du lịch

Nhật ký du lịch Tây Tạng - Nepal 17 ngày (Phần 6)

Cũng đã hết 10 ngày cho hành trình khám phá Tây Tạng - Nepal. Trong ngày thứ 11, 12 ngày bạn sẽ được khám phá trải nghiệm những điểm du lịch Gyantse, Shigatse, Everest và những địa điểm khác quanh những địa danh nổi bật này. Cùng đi nào!

Ngày 11: Tsedang - YamdrokLake - sông băng NyenchenKhansang - Gyantse - Shigatse 

Dậy sớm và rời khách sạn lúc 6h khi trời còn tối, đồ ăn sáng được gói mang theo. Từ Tsedang qua du lịch Gyantse đến Shigatse chỉ có 400km tuy nhiên qua rất nhiều đèo dốc cao và trên đường có rất nhiều điểm cần dừng lại nên sẽ cần phải đi sớm nếu không muốn đến Shigatse quá muộn.

Chính quyền Tây Tạng chủ yếu kiểm soát tốc độ bằng các trạm kiểm tra. Họ quy định thời gian đi giữa 2 trạm kiểm tra nên nếu có đi nhanh thì cũng không được sớm hơn thời gian quy định và có một số tuyến đường có điểm bắn tốc độ tự động. Đi một đoạn,trời sáng, chúng tôi dừng bên đường ăn sáng để cho lái xe nghỉ. Phía trước là dãy núi cao cần phải vượt qua.

Đường từ đây tuyệt đẹp với quanh co đường đèo, nó đẹp hơn bất cứ đường nào chúng tôi đã từng qua trên đất Tạng. Tiếp tục một điểm dừng chân trên đường, mấy người Tạng bán đồ lưu niệm, cho chụp ảnh với Ngao tạng và cừu non.

Cảm xúc vỡ òa khi lên đến đỉnh đèo, trước mắt chúng tôi hồ thiêng Yamdrok đột ngột hiện ra trước mắt. Quá đẹp, nó đẹp hơn cả Namtso. Đẹp đến mức chúng tôi phải hét to lên. Có lẽ vì ở vị trí trên cao chúng tôi có thể nhìn thấy toàn cảnh một nhánh của hồ và ngày hôm đó trời cũng rất đẹp, trong và xanh.

Hồ Yamdrok hay còn gọi là hồ san hô Coral Lake, cũng còn gọi là Hồ bọ cạp vì có hình con bọ cạp. Là hồ nước ngọt ở độ cao  4441m, là một trong 3 thánh hồ của người Tạng, truyền thuyết cho rằng hồ do một vị nữ thần biến thành.

Bắt đầu đổ đèo, đi về phía hồ,dừng lại thêm 2 lần nữa đề chụp ảnh, đi bộ đến sát mép nước hồ, nước trong vắt và lạnh. Thực sự thì lúc đó mình ước được tự do tự lái xe chạy khắp khu vực này, thích dừng đâu thì dừng, được ở lại lâu hơn. Rất tiếc thời gian có hạn và chính sách của tụi Khựa này không cho làm việc đó.

Tiếp tục chạy sát hồ, khung cảnh này có lẽ không thể đẹp hơn được nữa: trời xanh, mây trắng,mặt nước hồ xanh trong phản chiếu những đỉnh núi tuyết xung quanh. Những đàn bòYak, cừu nhởn nha gặm cỏ ven hồ.

Ăn trưa tại một nhà hàng người Tạng trong một làng nhỏ dọc đường. Nơi này có lẽ là điểm dừng chân của các đoàn khách du lịch trên đường đến Shigatse. Đồ ăn khá ổn và phục vụ tốt

Con đường tiếp theo chiều hôm đó tuyệt đẹp, xe chạy giữa hai dẫy núi cao tuyết trắng đỉnh núi và tăng dần độ cao để vượt qua một đỉnh đèo nữa. Chúng tôi đến điểm tiếp theo, sông băng NyenchenKhansang, độ cao chúng tôi đứng là 5020m. Sông băng vĩnh cửu này chảy từ đỉnh núi NyenchenKhansang có độ cao 7191m xuống. Tại thời điểm đó, tuyết rơi nhẹ và băng tuyết có thể chạm tay vào được dù nhiệt độ khoảng 80c.

Sau sông băng, bắt đầu xuống núi, dừng lại một chút bên một hồ nhỏ khá đẹp mà thực chất là một đập thủy điện. Ở Tibet điện được cung cấp chủ yếu từ thủy điện và điện năng lượng mặt trời. Có nhiều đập thủy điện nhỏ và nhiều nhà máy điện năng lượng mặt rời với lượng pin mặt trời rất lớn trải khắp sườn đổi. Ngoài ra toàn bộ đèn đường đều sử dụng pin mặt trời tại chỗ, không cần nguồn cấp. Lợi thế của nơi mặt trời quanh năm chiếu sáng.

Chúng tôi hạ độ cao xuống 3800m, đến du lịch Gyantse. Theo kế hoạch, tại đây chúng tôi sẽ vào thăm Gyantse Dzong, một pháo đài cổ được xây dựng trên đỉnh một ngọn đồi. Tuy nhiên đến chân đồi mọi người có vẻ mệt nên cả đoàn quyết định không leo lên và cũng không vào Gyantse Kumbum nữa có vẻ chán tu viện và đền chùa rồi.

Khoảng cách từ điểm du lịch Gyantse đến Shigatse dài khoảng 95km, đường rất đẹp, ghé thăm một nơi xay bột Tsamba, cối xay cổ sử dụng sức nước để quay cối đá.

Vì bỏ GyantseDzong nên bạn này mời vào trại xem chó Ngao (hình như phí vào trại chó là 40 NDT/người). Những con chó rất to và hung dữ, có lẽ to gấp đôi gấp ba những con Ngao tạng lai mà tôi thấy ở Việt Nam. Chúng giống sư tử hơn là chó. Chợt nhớ những gì đã đọc được trong “Mật Mã Tây Tạng” về giống chó này, về Ngao Chiến, về Tử Kỳ Lân, về sự trung thành và sức mạnh của chúng. Kể ra cũng may là mình đã tận mắt nhìn thấy Ngao Tạng thuần chủng hoặc ít nhất là thuần chủng hơn những con nhìn thấy ở Việt nam.

Khoảng 5h đến du lịch Shigatse, độ cao 3800m. Thành phố này hầu hết là người Tạng ở, kiến trúc cũng thuần Tạng hơn. Càng về phía Tây khí hậu càng khắc nghiệt nên người Hán ít sống. Chúng tôi nghỉ tại khách sạn Manasanovar, một khách sạn khá đẹp với thiết kế hoàn toàn theo văn hóa Tibet và là khách sạn của người Tạng. Chúng tôi chỉ nghỉ lại Shigatse 1 đêm, trong chương trình chúng tôi còn đến tu viện TashiLhunpo. Ba chị em quyết định đi đến tu viện đồng thời ghé qua chợ bán đồ lưu niệm mà như Chungqui quảng cáo, chợ này là chợ mặc cả, dân ở đó nói thách rất cao.

Chúng tôi ghé qua chợ trước, cũng không nhiều đồ lắm và cũng là cuối ngày nên một số gian hàng đã dọn về rồi. Đúng là họ nói thách rất cao. Sau khi mặc cả không được, chúng tôi không mua gì thêm.

Tu viện Tashilhumpo không xa chợ mấy. Tu viện này là tu viện lớn nhất ở điểm du lịch Shigatse, được xây dựng từ năm 1447 bởi vị Dalai Lama đầu tiên của Tibet. May mắn là tu viện này bị phá hủy 2/3 trong cách mạng văn hóa nhưng chủ yếu là khu vực ở của các nhà sư. Phần chính của tu viện không bị phá hủy. Tuy nhiên các Stupa (các mộ chứa tro cốt của các Ban Thiền Lama) lại bị phá hủy và thả trôi sông.Tashilhumpo là nơi các Panchen Lama - Ban thiền Lạt Ma ở. Tu viện này khá lớn và có mầu trắng đen, không như phần lớn các tu viện khác là trắng đỏ.

Bữa tối trong một nhà hàng người Tạng, đồ ăn khá ngon, đặc biệt có món canh hầm xương cừu với củ cải có loại hạt gì đó cay cay, khi ăn làm tê lưỡi và môi, hơi giống hạt de của vùng Tây Bắc nhà mình nhưng cay hơn. Cho đến giờ vẫn chưa biết nó là thứ gì. Ngủ sớm, ngày mai sẽ lại là một ngày dài trên đường.

Ngày 12: Shigatse - Rongbuk Monastery - Everest Base camp

Dậy sớm lên đường tới du lịch Everest, di chuyển không quá nhiều nhưng có đoạn đường 70km từ Tingri đến Base camp rất xấu nên xe không đi nhanh được.Lại tiếp tục với đèo dốc, với những dãy núi tuyết, với những đồi núi cằn khô. Quang cảnh đặc trưng của phía Tây Tibet. Chúng tôi ngày càng tiến dần hơn tới dãy Hymalaya. Gần 300km đầu tiên chạy trên đường cao tốc Friendship Highway nên xe chạy rất ổn và khá nhanh. Mọi người cảm thấy tương đối dễ chịu.

Một số người cũng đã uống thuốc chống sốc độ cao nên hôm nay có vẻ rất phấn chấn, khác hẳn  những ngày hôm trước. Để xem tác dụng của thuốc thế nào với cao độ 5200m đêm nay.

Chúng tôi ăn trưa ở thị trấn New Tingri, một bữa trưa không thể tệ hơn trong một nhà hàng của người Tạng ven đường, cơm sống và thịt gà ôi, cực mặn. Thậm chí nó còn tệ hơn cả bữa trưa tại Ganden Monastery.

Dừng lai vào một lều của người Tạng du mục. Lều chính làm bằng bạt, bếp nhỏ hơn làm bằng lưới lông bò Yak. Khuôn mặt khắc khổ, da không thể đen hơn, rất hiếu khách là những gì tôi nhớ về họ. Mùa hè họ lùa bò đến các khu vực đồng cỏ, chăn thả, kiếm thức ăn dự trữ cho bò mùa đông, tích trữ phân bò làm chất đốt mùa đông, sản xuất sữa, bơ... Mùa đông lại lùa về nhà.

Đến tu viện Rongbok tầm 5pm – tu viện ở độ cao nhất thế giới. Rongbok là một tu viện nhỏ và không có gì đặc biệt nên chúng tôi không vào mà chạy thẳng đến Base Camp. Base Camp là một khu lều trại tại độ cao 5200m. Nhiều du khách sẽ ngủ tại khu trại này. Trong khi chúng tôi đang thở và đi lại rất khó khăn thì mấy thanh niên địa phương đang đá bóng trong sân khu trại. Thế mới biết là khả năng thích nghi của con người thật kinh khủng.

Chúng tôi chuyển sang xe bus to hơn để đi đến gần điểm du lịch Everest hơn. Từ Base camp đến điểm gần nhất mà du khách có thể đến được khoảng 5km. Đoạn này đường xấu và chạy bằng xe bus to 45 chỗ. Tuy nhiên xe lại chạy rất nhanh và lái xe chạy rất gấu. Đến lúc này chúng tôi mới hiểu được tại sao điều hành lại tư vấn cho chúng tôi nên chọn đi xe to thay vì xe 16 chỗ. Đó là vì xe 16 chỗ toàn là xe Trung Quốc dởm, giảm xóc quá cứng, xe xóc không đi nhanh được. Rất tiếc tôi đã không nghe vì không tin.

Khi chúng tôi vào đến nơi, trời vẫn còn sáng nhưng một đám mây lớn đã bao phủ đỉnh núi. Rất nhiều du khách cũng đang tập trung ở đó. Có một ngọn núi nhỏ chúng tôi leo lên để ngắm Everest. Bên kia sườn núi là gianh giới mà từ đó du khách bình thường không được phép vượt qua. Có mấy chú lính Tầu ngồi canh ở đó. Chỉ có những người leo núi chuyên nghiệp có giấy phép mới được đi qua. Chúng tôi ở lại đó khoảng hơn 30’, sau đó xe bus đón về Base Camp. Về đến Base Camp thì đám mây trên đỉnh Everest trôi đi hé lộ đỉnh núi. Lại tranh thủ chụp lia lịa.

Vào một lều trong Base Camp. Bên trong lều khá tối, có lò sưởi đun nước và nấu ăn đốt bằng phân bò. Khách nếu ngủ lại sẽ ngủ trong các lều này. Ở lại một chút chúng tôi lên xe quay lại Rongbuk. Tối nay chúng tôi sẽ ngủ lại khu nhà khách của tu viện. Ở khu vực này để ngủ đêm lại có 3 lựa chọn. Ở tốt nhất là khu nhà khách của tu viện Rongbuk, tiếp đến là các lều trong Base Camp và cuối cùng là tự cắm trại ngủ ngoài trời. Chúng tôi thấy có một nhóm khách châu âu mang lều trại theo đã cắm trại ngủ bên ngoài. Mình yếu nên chọn nơi tốt nhất thôi.

Mọi người vào nghỉ còn tôi vác máy ra ngoài chờ hoàng hôn. Không thể bỏ phí khoảnh khắc này được. Thật may mắn là trời ít mây, đỉnh Everest nhìn rất rõ, vàng rực dưới ánh hoàng hôn. Cũng được mấy tấm ảnh tương đối ưng ý.

Quay lại khu nhà nghỉ khi trời đã nhá nhem tối, mọi người đang tập trung trong nhà ăn và đã gọi đồ ăn. Còn mấy gói mỳ tôm mang từ nhà, gọi thêm cơm rang. Cũng tương đối ổn cho bữa tối ở cao độ 5200m. Hôm nay được chuẩn bị tốt hơn nên hầu hết mọi người đều thích nghi tốt với độ cao này mặc dù ở đây cao hơn NamTso khoảng 500m. Bác Béo là mệt nhất, thiếu ôxi và tim có vấn đề. Mọi người có chút lo lắng.

Vì lý do an toàn, cả đoàn ngủ chung một phòng. Nhiệt độ bắt đầu hạ thấp, đêm nay sẽ khoảng -10C, Bác Béo rất lo bị lạnh, đề xuất đổ nước nóng ra chậu để làm ấm phòng. Khi nào nguội lại đun lại vì chúng tôi có mang theo bình đun nước siêu tốc. Tuy nhiên trong phòng tương đối ấm và mỗi người có 2 cái chăn to nên cũng không cần giải pháp đó. Túi ngủ mang ở nhà đi chỉ có vợ dùng.

Bác Béo thực sự có vấn đề về sức khỏe, phải lấy chai nước nóng chườm vào tim để giữ ấm. Hai bình ô xi mở sẵn để bên cạnh. Uống mấy viên  thuốc chống sốc độ cao. Tuy nhiên vẫn chưa yên tâm, bác không nằm mà ngồi để hít thở sâu, cung cấp thêm ôxi. Đêm đó chúng tôi không tắt đèn. Vợ và bác gái ngủ ngon lành trong khi tôi và bác Long thi thoảng lại mở mắt để đảm bảo bác Béo vẫn đang thở. Cứ như vậy cho đến sáng, một đêm đáng nhớ nữa trên đất Tibet.

0913 339 339